Skip to content

Hai đêm trắng cách nhau ba năm, và cách dùng AI hiệu quả thật ra nằm ở đâu

  • by

Bốn giờ sáng. Màn hình vẫn sáng, tôi vẫn ngồi đó, và thứ đang chạy trên mạng lúc ấy là một sản phẩm vừa được dựng xong trong đêm. Tôi không gõ phần lớn số code đó. Tôi ngồi nhìn một hệ thống AI tự đọc yêu cầu của tôi, tự viết, tự chạy thử, gặp lỗi thì tự sửa, rồi tự đẩy lên môi trường thật cho cả thế giới truy cập. Tôi quên mất thời gian. Nói gây nghiện thì hơi quá, nhưng đúng là tôi không dứt ra được.

Ba năm trước thì khác hẳn.

Cuối 2022, ChatGPT ra mắt. Tôi vào dùng thử như mọi người, hào hứng được chừng bốn tiếng rồi tắt. Nó trả lời trơn tru, lịch sự, cái gì cũng biết một ít. Nhưng hết buổi tối đó tôi không làm xong được việc gì ra hồn. Tôi nhớ cảm giác lúc đóng tab lại: một món đồ chơi thông minh, vui đấy, rồi để làm gì? Tôi xếp nó vào ngăn “thú vị nhưng vô dụng” và quay về làm việc theo cách cũ.

Cùng một dòng công nghệ, hai trải nghiệm ngược nhau hoàn toàn. Cái thay đổi giữa hai đêm đó không phải là AI giỏi lên gấp bao nhiêu lần, dù nó có giỏi lên thật. Cái thay đổi là cách tôi dùng nó. Và đó là toàn bộ chuyện tôi muốn kể trong loạt bài này, bắt đầu từ hôm nay.

Bạn không dốt, bạn chỉ đang đứng ở bậc thấp nhất

Tôi gặp nhiều người than rằng họ “dùng AI mãi mà chẳng thấy hay như người ta nói”. Gần như lần nào tôi cũng thấy cùng một kiểu thao tác: mở ra, hỏi một câu, đọc câu trả lời, tắt đi. Hôm sau mở lại, hỏi một câu chẳng liên quan gì hôm qua. Mỗi lần là một lần bắt đầu lại từ con số không. Đây không phải lỗi của bạn. Đây là nấc thấp nhất mà gần như tất cả mọi người đều đang đứng, kể cả những người tự nhận là “dùng AI hàng ngày”.

Một số người đi xa hơn một chút. Họ phát hiện ra cái gọi là memory: AI ghi nhớ những lần trao đổi trước, tự gom lại thành một bộ ký ức về bạn, bạn làm nghề gì, thích lối viết nào, đang chạy dự án nào. Càng dùng, bộ ký ức ấy càng dày, và cảm giác “nó hiểu mình” càng rõ. Dễ chịu thật.

Rồi bạn chạm trần. Cái trần ấy nghe như thế này: “Nó hiểu mình đấy, nhưng câu trả lời vẫn chưa đúng cái mình cần.” Bạn thử giao cho nó một việc thật, viết một trang bán hàng, dựng một công cụ nhỏ, xử lý một file dữ liệu. Nó trả về thứ nghe rất hợp lý mà dùng thì không xài được. Bạn sửa, nó sửa lại, bạn sửa tiếp, và sau vài vòng bạn thở dài tự làm cho nhanh. Quen thuộc chứ? Tôi đã ở đó. Hiểu bạn không có nghĩa là làm được việc cho bạn.

Ba dấu hiệu bạn đang dùng AI sai cách

Tôi để ý ba thứ. Chúng không tách bạch gọn gàng đâu, thường ai mắc một cái thì mắc cả ba.

Cái đầu tiên nằm ở cách bạn mở AI lên. Mỗi lần mở là một câu hỏi rời rạc, không gắn với việc gì đang làm dở, không có bối cảnh nào nối tiếp từ hôm trước. Giống như mỗi sáng vào công ty lại gặp một nhân viên hoàn toàn mới, chưa biết gì về dự án, phải kể lại từ đầu. Một nhân viên như thế thì dù thông minh đến mấy cũng khó giúp được gì sâu.

Kế đến là kỳ vọng. Bạn gõ một câu ngắn cụt, rồi mong AI đoán trúng cái đang nằm trong đầu mình. Tôi từng viết “làm cho tôi cái landing page bán khoá học” rồi bực vì nó ra một trang chung chung, trong khi tôi chưa hề nói khoá học về gì, bán cho ai, giọng văn ra sao, đã có gì trong tay. Nó không đọc được suy nghĩ. Cái gì mình không nạp vào thì nó không có.

Dấu hiệu thứ ba khó thấy hơn hẳn hai cái trên: bạn dừng lại ở “câu trả lời”. Bạn lấy đoạn chữ AI trả về, rồi tự mình copy, dán, lắp ghép, chỉnh sửa, ráp nốt phần còn lại thành sản phẩm. AI cho bạn nguyên liệu, còn người vác cả công đoạn nặng vẫn là bạn. Bạn chưa từng để nó tự tạo ra cái sản phẩm hoàn chỉnh.

Gốc của cả ba nằm ở một chỗ: bạn đang dùng AI như một người-trả-lời, chứ chưa dùng nó như một người-làm-việc. Một bên đưa cho bạn thông tin để bạn tự làm. Một bên làm xong việc rồi giao lại kết quả. Khoảng cách giữa hai cách đó lớn hơn nhiều so với bạn tưởng, và nó chính là khoảng cách giữa đêm 2022 và đêm bốn giờ sáng của tôi.

Vì sao chuyện này là chuyện của bạn, kể cả khi bạn không viết một dòng code nào

Tôi làm Big Data, dựng những hệ thống xử lý dữ liệu cho sản phẩm hàng chục triệu người dùng, nên có lẽ bạn nghĩ phần này chỉ dành cho dân kỹ thuật. Không phải.

Điều đang xảy ra là AI thay đổi bản chất của công cụ lao động. Trước đây, để biến một ý tưởng thành sản phẩm chạy được, bạn cần vốn, cần đội ngũ, cần kỹ năng tích luỹ qua nhiều năm. Ba thứ đó là rào, và rào ấy giữ phần lớn ý tưởng nằm mãi trong đầu người ta. Bây giờ một cá nhân điều khiển AI đúng cách có thể làm phần việc của cả một nhóm nhỏ, một mình, trong một đêm. Tôi không nói lý thuyết. Tôi nói cái đêm bốn giờ sáng tôi vừa kể, một người, một laptop, một sản phẩm chạy thật.

Việc này dựng lên một khoảng cách mới. Người bước lên sớm và học cách điều khiển AI cho ra sản phẩm thì có trong tay một thứ đòn bẩy mà vài năm trước phải có cả công ty mới có. Người mãi kẹt ở “mở ra, hỏi, tắt” thì vẫn dùng AI, vẫn thấy nó tiện, mà không chạm được vào phần đáng giá nhất. Tôi không muốn doạ bạn. Tôi chỉ thấy khoảng cách đó đang giãn ra mỗi tháng, và tôi muốn bạn ở phía bên kia của nó.

Chỗ gần như ai cũng bỏ cuộc

Giờ đến phần tôi không muốn giấu: dùng AI cho ra hồn không hề dễ, và không ai thành thạo nó trong một hai buổi tối.

Bạn vừa bước vào là gặp một mớ từ lạ. Agent. Context. MCP. Harness. Loop. Vibe coding. Agentic AI. Mỗi từ là một khái niệm mới, và nghe một lèo như vậy thì phản ứng tự nhiên của hầu hết mọi người là đóng tab, nghĩ “thôi cái này chắc dành cho dân IT”. Tôi hiểu cảm giác đó. Bản thân tôi, dù làm kỹ thuật nhiều năm, cũng mất khá nhiều đêm trắng mới mò ra cách ghép những mảnh này lại cho chúng chịu chạy đúng ý. Có những đêm tôi nản thật sự, đóng máy đi ngủ với cảm giác mình đang đập đầu vào tường.

Trớ trêu là phần lớn người ta bỏ cuộc đúng ngay tại đây, đúng cái điểm mà giá trị thật vừa mới bắt đầu lộ ra. Vượt qua được lớp thuật ngữ doạ người đó, mọi thứ phía sau dễ thở hơn nhiều. Loạt bài này tôi viết ra để dịch đống từ kia sang tiếng người thường, từng cái một, theo đúng thứ tự mà một người không biết code vẫn theo được. Những từ tôi vừa ném ra ở trên (agentic AI, vibe coding, MCP) tôi sẽ giải nghĩa tử tế ở các bài sau, không bắt bạn phải tự đoán.

Đích đến, và hẹn bạn ở bài sau

Tôi muốn đưa bạn từ kiểu dùng AI “ra lệnh rồi cầu nguyện”, gõ một câu rồi hồi hộp chờ xem nó nhả ra cái gì, sang kiểu “ra lệnh rồi nhận về sản phẩm”. Đó là toàn bộ đích của năm bài này, và cũng là cách dùng AI hiệu quả mà tôi muốn truyền lại. Đây là bài một, bài đặt vấn đề: tôi muốn bạn nhìn ra mình đang đứng ở bậc thấp nhất, và tin rằng có đường đi lên.

Bài hai, tôi sẽ vẽ ra sáu nấc thang dùng AI, từ “mở ra hỏi rồi tắt” cho tới chỗ AI làm ra sản phẩm hoàn chỉnh cho bạn, để bạn soi vào và biết chính xác mình đang ở nấc nào, và bước tiếp theo là nấc nào. Hẹn bạn ở đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *